We used to love while others used to play.
Don’t ask me why, but time has passed us by,
Some one else moved in from far away.
And you don’t ask the time of day.
But you and i, our love will never die,
But guess we’ll cry come first of may…”
This morning (technically it was yesterday’s morning) I read and corrected a test done by a new student. She had an essay on “Describing your best friend” – 1 of 3 INFOCUS writing placement tests. Notwithstanding some grammatical errors and improper expressions, it was nicely done. Frankly, I was kinda touched by their friendship. That also made me want to write one about my best friend. And I’m doing it now.. Continue reading “2013-03-02 Frog like a boss” »
Vừa có mấy chuyện làm mình thay đổi quan điểm về Kpop Idol. Trước đây mình rất là ghét, rất là phản đối. Ngoài việc thấy nó ngớ ngẩn ra còn vì nó lãng phí ngân sách quốc dân vì đi nhập khẩu văn hoá, thời trang và đủ các thứ. Cơ mà bây giờ mình nhận ra là thần tượng cũng có nhiều cái tốt, nhất là trong hoàn cảnh có ít cái để bọn trẻ dễ thần tượng như bây giờ.
Số là bạn mình hôm nay bảo chán đi học quá, vì ở lớp chẳng có cái gì hay ho, học mãi thì cũng chán. Mình nhớ lại hồi xưa xem sao mình lại thích đi học. Ngoài những khi mình thích đi học vì mình thích học (chiếm khoảng 1%) thì toàn là vì đến lớp có nhiều bạn chơi, nhiều trò chơi, và 1 lý do khá quan trọng là trong lớp sẽ có 1 bạn rất dễ thương. Đến lớp để gặp bạn đấy cũng thấy vui vẻ rồi. Ngoài ra còn muốn học giỏi giỏi để cho “oai” với bạn đấy nữa. Thế là kết quả học tập cũng tốt hơn lên.
Nhìn lại chuyện Kpop, có những đứa như em gái mình, rất thần tượng, nhưng vẫn trong khuôn khổ, thậm chí còn lấy đấy làm hình mẫu để hoàn thiện mình hơn. Cũng chả có gì xấu ở mấy cô ấy, xinh đẹp hát hay nhảy giỏi, cũng thông minh biết ăn nói, còn nhiều tài lẻ khác, 9 đứa mà sống với nhau 1 nhà cũng là giỏi cư xử rồi. Nếu mà lấy đó làm động lực học tập thì cũng không khác với mình hồi xưa thích bạn nào đó lắm. Rồi cộng đồng Kpop fan thì cũng là một môi trường vui vẻ như bạn bè trong lớp hồi xưa thôi. Chỉ cần không rủ nhau phá phách, đừng có không coi gia đình ra gì hay bỏ bê học hành là được. Chỉ cần giữ những thứ đó như một cách để giải trí, một cái đích tốt đẹp hơn để vươn đến, thì nói chung vẫn là tốt và chấp nhận được.
So, SNSD is ok, Ngọc Tròn.
Yesterday was a bad day. I realized many big problems I had. In fact, I knew those problems existed, but seeing and knowing bring completely different awareness and acts, most of the time. You feel miserable with your life, and you know there’re many people that live in the worse situations than you, but knowing that doesn’t make you feel better, but only by seeing an orphan, I think you will eventually feel happier with your life. One more funny thing, they say people in the Western countries are more confident than people in the East. In my opinion, that’s not true all the time, especially in science and studying it. Western people are likely to be fond of seeing things to study more, maybe the Eastern guys have more abilities of visualizing things that they are too confident to go seeing them. That’s probably why museum in the West are more developed, and people in the East are better at fundamental sciences. Just a thought.
Back to the problems, what I see yesterday is the way I’m living my life, that’s ruining my own life. I can’t achieve anything I want with this way of life. The way that people often say: “be yourself”. “Who is yourself?” maybe the most asked questions when people listen to that. Sadly, I did not ask that question. I just had a feeling of “myself” and followed that. I often do what people tell me to, I was often flattered as a well behaved kid. Ironically, when you grow up, that well behaved acts have a new name, they call that “stupid”.
To correct the mistake, I asked myself that question. Myself in my mind previously is the natural me, the me from the moment I was born, manipulated by the environment around, the one I feel most comfortable with. That’s the person I feel that I like, I want, but I don’t need, I don’t desire to be. Most people don’t desire to be themselves if themselves defined that way. People don’t happy with what they have. They want more. I think that’s good. “Happiness is happy with what you have”. That doesn’t encourage people to achieve more. If that makes you feel good all the time, you should live your life that way. But if sometimes when you see people then you think they are more successful, they live a happier and more interesting life, then you’re sad. That’s when you must not be happy with what you have. That’s when you start staying hunger, let the success makes you happy. Somebody never have the feeling of fullness, they want more and more while somebody at some point, they feel like success doesn’t bring them more joy, that’s when they should stop and be happy. There’s nothing that suits everyone, one should always stay awake and listen to himself.
So that “myself” is not what I intended to be, because the environment of mine is not perfect, while I want to be the most perfect to me as I could. I have to change myself, I have to have plans and follow, I have to have rules and obey. I have to live my life as it should be.
It turns out yesterday wasn’t so bad, it’s just the darkest time before the sun rises.
Yes, if it were a game, it would be a very big game, with a lot of players.
It would be a role playing game where each person has only one life, there’ll be no life up, no restart. When the game’s over, it’s over.
It would be a game with plenty of rules, in fact, there are so many that we can’t remember, they also change everyday. To put it differently, we never fully understand the rules of life, we can only see parts of them.
Some players have a very easy game to play, everything on the way is beautiful. They found some treasures, trained themselves some useful skills, things work out perfectly, they get on the highscore board eventually.
Some don’t have such a pleasure situation, they start low. They may have low hitpoint, have no skill, lack of resources. That would be hard for them to struggle in the world where mostly everybody only takes care of his own game.
Eventhough the game isn’t fair for everyone when they starts, everybody has equal chance to get to the hall of fame. You heard stories about orphanages and street kids who later became millionaires. That’s neither myth nor fairy tale. Bill Gates once said: “If you are born poor, it’s not your fault. But if you die poor, it’s your fault”. Everyone has to try, the poor fight with poverty & ignorance, the rich fight with seduction & their own money. Each situation has pros and cons. Likewise, you have the strengths and weaknesses, if you can make the most of yourself, you can win the game.
Finally, one suggestion for anyone who’s been trying to find the cheats in that game: It’s has no cheat! You can only utilize the things you do to get the best score. However, if the score is not important to you, or you just want to have a good time, I must say, you’ve really got the taste, enjoy it!
It’s been such a long time since my last post, more than 30 days ago. I said I tried to practise writing in 30 days, I didn’t complete that. For the last 30 days, I’ve been practising one new thing, in fact, it’s not very “new”. I was practising being lazy again. As a result, after 30 days, I have succeeded in becoming lazy again, lazy in writing and many other things, just except for working. I’m still working hard.
Gradually, I realized I’m just hard working. I changed. I was intelligent and worked much less. Now I became much more lazy in thinking & patient in doing (in a not-so-intelligent way). I’m disappointed seeing that.
I’m losing my systematic thinking skill, I’m losing the ability to plan. I’m always at the deadline of many plans. That made me feel like I had no time to think about it. “Just do it, no matter the result will be, I can handle it” I thought that way, for a very long time. I have practised & improved my improvising skill dramatically. I don’t regret much because I tried hard, moreover, there are also many things that I learnt after such a time like these. However, I decided to change.
I decided to spend the next 30 days for one big purpose: Changing the “me”, into a self-disciplined person.
Here is the plan:
Purpose: Change myself into a disciplined person.
What is it like to be a disciplined person: very simple, I will be able to do all the things I should even if I don’t feel like doing them. There will be no more laziness.
How am I gonna do it:
1. Announce to the world (I’m doing it now)
2. I’ll get rest, eat right. I think they are the things to do because I can’t get myself stabilized with such unstabilized things like “working too much” & “getting rid of the meal”, if I tried too hard, with lack of sleeping & eating at the right time, I would end up exhausted & mess everything up again.
3. Start doing the little things: Morning exercise, Writing everyday, Working as schedule, Travelling. Equally important, I’ll make routines for them.
4. The most significant thin after all is always keeping the determination in mind.
I made a commitment to myself. And every line in the commitment must be executed.
Remembering one quote I read today: “Trust is like a paper, once it’s crumpled, it can’t be perfect again”. So, don’t ever have it crumpled.
$url = str_replace( basename( $url ), $GLOBALS['VM_LANG']->convert(basename($url)), $url ) , disable every convert() function :$value_notax = $GLOBALS['CURRENCY']->convert( $modifier, $product_currency );
$value_notax = $modifier;//$GLOBALS['CURRENCY']->convert( $modifier, $product_currency );
echo $CURRENCY_DISPLAY->getFullValue($base_price)?>
$tmptmp = $CURRENCY_DISPLAY->symbol;echo $CURRENCY_DISPLAY->getFullValue($base_price);$CURRENCY_DISPLAY->symbol = $tmptmp;
$tmptmp = $CURRENCY_DISPLAY->symbol;if ($price_info['product_currency'] != "USD")$CURRENCY_DISPLAY->symbol = $price_info['product_currency'];echo $CURRENCY_DISPLAY->getFullValue($base_price);$CURRENCY_DISPLAY->symbol = $tmptmp;
Thế là đã 1 tuần rồi không có bài mới, “thời gian trôi như chó chạy ngoài đường”. Hẹn tối nay viết bài nên không thể delay được nữa, phải mở ra viết thôi. Tự phạt mình bắt đầu lại 30 ngày mới
Lúc đầu định viết tiếp truyện con gấu, cơ mà phải tìm hiểu thêm 1 chút về gấu để lấy tư liệu viết bài. Có khi mai phải xem thêm chương trình “Thế giới động vật” với cả xem thêm 1 chút lý thuyết về tiểu thuyết
. Thành thực mà nói đến bây giờ vẫn không biết tiểu thuyết là cái gì, cái mình viết có phải là tiểu thuyết không, liệu có đại thuyết không… blah blah.. Nên hôm nay sẽ viết tạm về cái gì đó khác.
Thời gian vừa rồi hay nghe nhạc nên hay viết về nhạc nhẽo, mặc dù chả có tí hiểu biết mốc xì gì về nhạc lý. Làm mọi người lại tưởng mình viết blog này về music là chính. Nên hôm nay mình quyết định viết về gì đó mình biết nhiều hơn “mù dzịch” 1 chút. Như máy tính chẳng hạn…
Máy tính.. uhm.. kí ức xa xưa nhất trong đầu mình về máy tính có lẽ là hồi 4, 5 tuổi. Hồi đó được bố đưa lên cơ quan chơi. Ở cơ quan bố có rất nhiều cái máy, gọi là máy tính, hay máy vi tính. Vì sao nó tên như thế hay nó để làm gì thì mình cũng không rõ, các chú cho mình làm gì với nó thì mình làm thôi. Hồi bé mình không hay quan tâm đến câu hỏi “Vì sao?” lắm có lẽ thế mà hồi mẫu giáo với tiểu học đến giờ mình vẫn có cảm giác là mình không được thông minh cho lắm, thậm chí là hơi ù lì (lên lớp 6 bắt đầu học toán và tin nhiều hơn, được điểm cao hơn, nên bắt đầu có cảm giác khôn ra : | ).
Quay lại với cái máy vi tính ở cơ quan bố, mình được bố và một số đồng chí chú giới thiệu cho cái gọi là trò chơi trên máy tính. Trò chơi thì mình chẳng lạ gì, điện tử 4 nút, 6 nút mình chơi mãi rồi. Nhưng mà không được giỏi cho lắm. Mối tình thơ ấu giữa nhóc Ma Bư và công chúa ròng rã 2 năm trời vẫn không có cái kết tốt đẹp. Thấy người ta cứu công chúa ầm ầm mà mình chỉ toàn cứu được búp bê.
![]() |
| Which castle ??? : | |
Có lẽ một trong những trò đầu tiên mình chơi trên máy tính là Prince of Persia (hay còn gọi là “cứu công chúa”, lại cứu công chúa, không hiểu cứu công chúa thì có cái gì hay mà hồi xưa suốt ngày làm game về cứu công chúa), và mình cũng chưa bao giờ cứu được công chúa để xem công chúa Ba Tư đó xinh đẹp cỡ nào. Dù sao thì hồi đấy cũng còn bé, không có động lực ngắm gái xinh lắm, nếu có đến bàn cuối, thì có lẽ điều mình mong chờ được trông thấy nhất, có lẽ là thằng trùm nó to và khó cỡ nào, nếu mà đánh thắng nó xong đến đoạn công chúa chạy ra thì có khả năng rất cao là chưa kịp lao ra tới nơi thì đã bị ấn enter tua qua, khổ thân nàng…
Trò chơi máy tính rất hấp dẫn, vì nó là cái gì đó mới lạ, và càng đặc biệt hơn là phải lúc nào được đến cơ quan bố mới được chơi. Mà hiếm có dịp như thế lắm. Lúc nào có dịp thì giở trò gì mình cũng giở để đòi đi cho bằng được.
Đến tầm lớp 1, lớp 2 thì nhà mình có cái máy tính đầu tiên, bắt đầu quá trình học lỏm trường kì. Cứ lúc bố làm việc thì đứng bên cạnh canh, như thể đứng đấy để có con muỗi nào bay thì mình sẽ lao ra đập cho bố khỏi bị đốt. Lệnh đầu tiên mình học được là NC. Ôi cái lệnh NC huyền ảo, mình cũng chẳng hiểu NC cái gì mà mình cũng chẳng quan tâm. Chỉ biết là nó sẽ đưa mình đến 1 cái màn hình trong đó có chữ GAMES, và đó chính xác là thứ mình đang tìm.
Biết được lệnh đó nhưng cũng phải mất 1 thời gian mình mới được tiếp cận với cái máy. Chiến thuật tương đối đơn giản. Nhằm lúc bố ra ngoài khi để màn hình đen (đen là không làm việc, xanh là làm việc, đơn giản là thế), thế là leo vào, ngồi gõ NC, xong vào GAMES, vào file .exe ( nhìn thấy bố hay vào mấy file exe nên nghĩ là đây là file để chạy). Thế là chơi trước sự ngạc nhiên của bố mẹ, và sau sự ngạc nhiên đó dù mẹ không biết mô tê gì về máy tính, nhưng vẫn có thể hiểu được là nó đã nắm được toàn bộ quá trình, từ cắm điện bật máy đến mở trò chơi ra chơi. Khi mà có đầy đủ điều kiện để gây ra 1 hành vi mới có thể ảnh hưởng đến các thành viên trong xã hội thì điều chính phủ cần làm là đưa 1 vài cái hạn chế và gọi nó là luật.
“Luật máy tính – Sửa đổi bổ sung liên tục không nhớ ngày tháng” đã được ban hành ngay sau đó
Phiên bản 1.0 quy định là phải xin bố mẹ trước khi chơi. Toàn xin bố, bố cho ngay => Phải sửa
Phiên bản 2.0 quy định là phải xin mẹ trước khi chơi. Lúc mẹ không có nhà chẳng biết xin ai, xuống xin ông bà. Ông bà cũng ừ (chả biết nó xin cái gì, mè nheo mệt quá, ừ đại cho xong). Phiên bản 2.0 chạy khá ổn định trong 1 thời gian dài cho đến khi bị mẹ phát hiện => Lại phải sửa
Phiên bản 3.0 bổ sung từ phiên bản 2.0 stable thêm 1 điều là “chỉ được chơi buổi tối”. Buối tối là mẹ có ở nhà.
Vì phiên bản 3.0 quá là ghê gớm và hạn chế người dùng, nên lần đầu tiên trong lịch sử, nó đã bị hack, hay crack, gì cũng được.. Hic, thằng bé đã trốn mẹ chơi vào ban ngày, chả thèm xin ông bà luôn. Ôi tội lỗi quá tội lỗi quá.. Dùng bản crack tuy hơi phọt phẹt (phải đóng cửa tắt đèn giả vờ ngủ) nhưng vẫn sướng, vì là mình crack
)
Suốt thời gian học tiểu học, máy tính đã dần thay thế điện tử 4 nút(vì không được mua băng mới, còn trò chơi trong máy tính, cứ lấy đĩa mềm copy là được), nhưng cũng không là gì hơn 1 cái điện tử 101 nút. À không, đến tầm lớp 4 thì xuất hiện cái gọi là dial up modem và mạng Trí tuệ Việt Nam TTVN (một kiểu internet cơ mà nội bộ Việt Nam với nhau thôi). Trong mạng đó chắc là có nhiều cái hay ho, cơ mà mình chỉ nhớ có 2 cái là tin tức và truyện cười. Hồi đó dial up modem tính giờ connect và mỗi khi vào là điện thoại sẽ bị ngắt. Nên trước khi vào mạng là phải chuẩn bị sẵn sàng các thứ, mở word ra chờ sẵn. Vào mạng cái là cắm đầu cắm cổ copy truyện cười ra word rồi cắt đi. Trò đấy mình cũng học từ bố thôi, bố vẫn hay in ra từng tập dày dày một, mà mẹ gọi là truyện tiếu lâm. Hồi đấy dốt tiếng Việt, chẳng hiểu tiếu lâm là mốc gì. Mẹ bảo mấy truyện đấy bậy, thế là nghĩ tiếu lâm tức là bậy.
Mà tính mình tò mò, bậy cơ mà cứ thấy giở ra đọc xong cười là sao. Mình cũng thử lấy ra đọc thì thấy ngoài mấy truyện không hiểu lắm(ngây thơ trong sáng mà) ra thì mấy truyện khác buồn cười chết đi được. Thế là cũng tí toái mở mạng ra copy về đọc.
Đến lớp 6, lần đầu tiên ở trường được học tin học nhờ cuộc cách mạng của thầy Tám mà 2 lớp I và H không phải học nấu cơm đan lát thêu thùa mà được học TIN HỌC!!!!
Tuy bắt đầu được học cơ mà chuyện chơi vẫn không hề thuyên giảm, vì càng ngày càng ra rõ lắm trò hay. Cơ mà thôi buồn ngủ quá rồi, để hôm khác kể tiếp
Bản draft đầu tiên cho một câu chuyện có thật về loài gấu, dựa trên các sự kiện và tài liệu lịch sử có thật
Gấu và những điều chưa biết về loài gấu
Bản draft vẫn chưa có nhân vật, mới là ý tưởng mở đầu truyện.
Nó sẽ là một câu chuyện về xã hội của loài gấu người
Một loài vật huyền bí đã xuất hiện trong lịch sử trung hoa, có tổ tiên là loài gấu hang động đã từng giành ăn với người và được “chuẩn đoán” là đã tuyệt chúng 20000 năm trước khi loài người xuất hiện nhưng thực ra vẫn có một bộ phận nhỏ tiến hoá thành “người gấu”.
Đó là một xã hội bí mật và được quản lý tốt hơn xã hội loài người, nhưng cũng có rất nhiều điểm tương đồng.
Gâu là một loài đặc biết, gần như không có kẻ thù tự nhiên nào, là 1 loài cực kì dũng mãnh nhưng chúng lại ngủ đông. Sự ngủ đông của nó không giống với nhiều loài khác như sóc, nó ngủ nhưng thỉnh thoảng dậy ăn, còn bọn này thì sẽ ngủ là ngủ luôn một mạch, đến mùa xuân năm sau mới tỉnh dậy kiếm ăn
Và sẽ có nhiều chuyện xảy ra đc khi chúng nó “phải ngủ”.
———
Tôi bừng tỉnh, vẫn chưa hết bàng hoàng với những gì vừa xảy ra tối qua, tôi hít một hơi đầy phổi bầu không khí ẩm ướt của cái hang nơi mà chúng tôi đang ẩn náu. Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, những mỏm đá gồ ghề trông hình như đàn voi đang lao về phía tôi, trong tai vẫn còn vang lên tiếng gầm rú, lùng sục của trận đuổi bắt. Ursa đã ngồi bên cạnh từ lúc nào. Cô ấy vẫn đang nhìn tôi bằng đôi mắt trìu mến và đặt nhẹ bàn tay êm êm của cô lên vai tôi để giúp tôi bình tĩnh lại. Móng vuốt và răng nanh cũng không làm nụ cười ấy mất đi vẻ thánh thiện vốn có. Trong tôi chợt hiện ra hình ảnh lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, cũng trong một hang đá như thế này, cũng sau một cuộc đuổi bắt như thế…
Mùa hè năm nay nóng như đổ lửa, tôi cùng đám bạn vẫn quyết phóng xe máy lên Mai Châu để tận hưởng đợt nghỉ 30.4 sau những ngày dài làm việc chăm chỉ. Chúng tôi đặt chân đến Bản Lác vào lúc 11h15 sau hơn 3 giờ đi xe và 2 lần nghỉ dọc đường. Trời nắng như đổ lửa, nhưng cái nắng ở đây đẹp và dễ chịu hơn nhiều so với nắng ở Hà Nội, có lẽ vì không có đường bê tông, khói bụi, xe cộ và những dòng người bon chen tấp nập. Ở đây chỉ có những cánh đồng lúa xanh, xa xa là những dãy núi mờ ảo bạc đầu mây trắng, bản làng với những khu nhà sàn đều tăm tắp. Thi thoảng có một làn gió nhẹ đưa hương lúa thơm đến tận mũi, sao mà làm nao lòng những “phượt tử”, sao mà không thấy hài lòng với cái đích tuyệt đẹp của cuộc hành trình. Chúng tôi dừng lại, dắt xe qua 1 đoạn đường dọc cánh đồng, đi qua 1 cây cầu nhỏ nữa là đến Bản. Chúng tôi hỏi đường vào nhà sàn nơi chúng tôi đã gọi điện đặt trước, do xin được số từ một người bạn với lời quảng cáo là chủ nhà rất nhiệt tình, giá cả cũng rất dễ chịu. Chúng tôi được chủ nhà niềm nở đón tiếp, mời rửa chân tay trước khi bước lên cầu thang. Nhà sàn ở đây rất cao ráo, chủ yếu làm bằng tre, mái lợp lá mây rất thoáng mát, có 3 khu nhà chính, khu phòng rộng đang được một nhóm sinh viên khá đông thuê, có lẽ là đi du lịch cả 1 lớp tầm 40 người. Phòng của chúng tôi thuộc 1 nhà sàn nhỏ hơn ở phía sau bên phải nhìn ra một ao cá rất thơ mộng. Có lẽ chủ nhà cải tạo từ ao cũ, xây thêm tiểu cảnh và trồng cây xung quanh khiến quang cảnh nhìn từ cầu thang chỗ tôi đang đứng xuống chẳng khác gì 1 góc ở khu resort theo kiểu “bản làng” cả. Chúng tôi nhận phòng, sắp xếp đồ đạc và bắt đầu bữa trưa toàn bánh mì và xôi mang từ nhà đi.
Chúng tôi nghỉ ngơi một lúc rồi xuống bắt đầu tham quan. Ở dưới nhà sàn ngoài không gian sinh hoạt còn có một khu để khung dệt vải. Theo lời kể của bà chủ nhà kiêm hướng dẫn viên thì đây là nơi làm việc của cô con gái lớn, người con trai hỏi vợ chỉ cần nhìn lên giá xếp chăn gối sạch với hoa văn trang trí là biết được sự chăm chỉ và tài nữ công của người con gái để làm cơ sở “ra quyết định tấn công”. Còn cô gái, muốn biết về người con trai sắp làm chồng mình thì nhìn lên cột nhà, nếu thấy càng nhiều vảy cá và đuôi cá thì người con trai lao động càng giỏi (vì bắt được nhiều cá!), thế nên các anh giai ở đây mà không muốn ế vợ đều phải học bắt cá, nhỡ có anh chàng nào mà không biết bắt cá thì cấy cày giỏi mấy cũng vô ích. Chợ ở đây cũng rất phong phú, bán đủ các loại hàng hóa lưu niệm, từ váy áo, ô dù đến đao kiếm cung nỏ…
Theo lời của một người bạn đã đi trước chúng tôi tìm đường lên một hang đá ở trên núi gần bản, vì đó là địa điểm duy nhất “lạ lạ” có thể tham quan được khi đến đây. Leo mệt bở hơi tai, nhiều lúc tưởng chừng như không đi tiếp được nữa, chúng tôi vẫn nhắm mắt đi một mạch đến tận hang đá trên đỉnh núi. Thật bõ công vất vả, cảnh ở đây dù không hùng vĩ hoành tráng như rất nhiều nơi khác chúng tôi từng đi, nhưng cũng đủ để cả lũ chí chóe chụp ảnh cho bõ công leo trèo. Công cuộc thám hiểm tiếp tục với việc lần mò xuống phía dưới hang, hang càng leo xuống càng hẹp, tối như hũ nút. Mọi người trong đoàn đều bỏ cuộc vì không có hứng thú đi sâu hơn, có lẽ vì hang động quá hẹp cũng không có cảnh gì đẹp để chụp ảnh, thậm chỉ chẳng có chỗ mà bấm máy. Nhưng hang đá này có điều gì đó hấp dẫn tôi đến lạ kì, có thể bởi lẫn trong cái ẩm ướt dịu mát của không khí là một mùi cỏ cây dễ chịu, cũng có thể vì tôi không thích chụp ảnh nên không có gì để chụp cũng không sao, có thể bởi vì tôi chưa bao giờ có thứ gì làm tôi tò mò đến thế.
Tôi vẫn tiếp tục leo xuống, trườn qua cả những chỗ rất hẹp, chỉ vừa đủ một người chui. Đi một đoạn khá xa, khi tôi vừa nảy lên trong đầu ý nghĩ quay trở lại thì cũng vừa chạm đáy hang, kì lạ là trên đó có một phiến đá khá tròn trịa, to cỡ gần một sải tay. Như thể có ai đó đã lấp nó xuống, như thể ai đó đã giấu ở dưới này một vật quý hiếm, hay để che đậy một điều gì. Trong đầu tôi hiện lên đủ những thứ từ long lanh tráng lệ nhất như một kho báu từ thời phong kiến đến gớm ghiếc nhất như xác một ai đó… Tất cả những điều đó làm tò mò đến tột cùng, trong lúc đó trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ là phải đẩy bằng được tảng đá này ra. Thử đủ mọi cách tôi vẫn không thể nào nhấc được nó lên hay đẩy ra được. Lần mò xung quanh, tôi phát hiện ra hai bên tảng đá, mỗi bên có 5 lỗ, thuôn và dài như để cho tay vào cầm, nhưng chỉ cho vừa có 4 ngón, ngón cái không dài tới đó. Tôi lấy hết sức bình sinh nhấc lên, nhưng tảng đá vẫn không nhúc nhích. Cảm thấy vô vọng, bất lực, tôi hất mạnh tay như đẩy tảng đá ra để đứng lên, một cú đẩy chán chường lại mở ra một hi vọng mới. Tay phải của tôi (có lẽ là tay thuận khỏe hơn hoặc quá thường dùng để xách nước) do đẩy mạnh hơn đã làm phiến đá xoay đi 1 góc rất nhỏ. Tôi chợt nghĩ rằng, để mở nó ra, không thể nhấc lên hay đẩy ra được, mà phải vặn nó như vặn một cái ốc vít. Điều này càng làm tôi thấy sửng sốt vì chưa từng gặp kể cả trên phim một cái cửa như vậy. Tôi xoay hòn đá đến khi nó nhô hẳn lên mặt đất. Tảng đá lằn rõ những vết đẽo và hiện nguyên hình như một cái ốc vít khổng lồ, sau khi đã vặn hết cỡ thì dễ dàng đẩy cái vít đó sang 1 bên. Lúc đó, tôi tự hỏi liệu có người nào đủ khỏe để có thể nhấc nó thẳng lên rồi đặt nó vào chỗ cũ rồi vặn trở lại như khi tôi đến. Người đó chắc phải to và khỏe như một con gấu, có khi còn phải hơn.
Cái vít đó mở ra một cái hang tối và sâu lại rất trơn, thuôn dài xuống dưới, tôi trườn nhẹ nhàng và cố hết sức bám vào những gờ vít để leo xuống, nhưng tôi trượt ngã ngay sau khi bước xuống gờ vít thứ hai. Ngay sau khi trượt ngã là mấy phút đứng tim vì trượt đi rất nhanh trên mặt hang nhẵn thín. Như trượt trên cầu trượt ở công viên chỉ có điều là chơi trượt trong một đêm trời tối, không đèn, không trăng, không sao và không có ai bên cạnh. Trò chơi khiến hồn bay phách lạc đó kết thúc bằng một cú ngã khá đau với vài vòng lăn, những không hề bị xước xát gì vì nơi tôi “hạ cánh” không phải là hang đá mà là mặt đất, trên đó là thảm cỏ mịn, đôi chỗ điểm xuyết một vài bông hoa dại. Khi trời đất còn quay cuồng sau cú ngã, mùi hoa cỏ đã cho tôi cảm giác mình vẫn đang sống, vẫn an toàn sau cú ngã, và đây đúng là mùi hương đã quyến rũ tôi khi còn ở cửa hang. Bằng cách nào đó, nó lẩn trong không khí và tìm ra được với tôi.
Tôi lờ đờ mở mắt sau cú ngã trời giáng, trước mắt tôi là hai ngọn giáo dài rất sắc bén, nhưng đó vẫn chưa là gì so với thứ mà tôi nhìn thấy sau đó. Hai sinh vật dữ tợn, mình lông lá, có khuôn mặt lớn và tròn, có mõm rất ngắn và 2 đôi răng nanh hung dữ, trông rất vừa giống gấu vừa giống khỉ, nhưng chúng có đôi mắt và cử chỉ nét mặt tinh khôn, biểu cảm hơn, như động vật trong phim hoạt hình của Pixar vậy. Chúng có dáng đứng thẳng, mặc giáp sắt và bằng cái cách nó chĩa giáo vào tôi thì tôi đoán chắc là chúng sử dụng vũ khí rất thành thạo. Tôi chợt nhớ đến loài gấu tôi đọc được trong một đoạn nói về “Sơn Hải Kinh”, một cổ tịch từ thời tiền Tần của Trung Quốc, ghi chép lại những thần thoại, động vật, thực vật, khoáng vật và các dân tộc thời kì cổ đại, trong đó còn có một bản đồ thế giới được người Trung Quốc thám hiểm mà nhờ nó người Trung Quốc cho rằng chính họ mới là người tìm ra châu Mỹ và người da đỏ bản địa cũng chính là con cháu họ. Trong sách đó có nói về một địa danh Núi Gấu, trên đó có hơn 7 loại gấu, đặc biệt nhất trong đó là loài gấu người. Tương truyền là một loài vật có dáng đi thẳng như người, dùng tay để sử dụng đồ vật và có đặc điểm là khuôn mặt rất giống mặt người. Có người nói đó không phải thú mà là người rừng, cũng có người nói đó là một loài động vật phát triển khác loài người, không ai biết chắc chắn, thậm chí ngày nay người ta còn không biết Núi Gấu ở đâu.
(còn tiếp)
Đúng thế, cũng cần phải tập từ bài cơ bản đến bài nâng cao, cũng phải xuống tấn trước rồi mới “đoạt mạng chân cây kéo” được. Mới nghe rock mà đã nghe những bài quá nặng hoặc nghe nhiều tiếng guitar phức tạp quá người ta sẽ không cảm nhận được cái hay của nó, bởi vì “chưa quen”, cũng như mới nghe country mà nghe mấy bài quá êm đềm người ta sẽ thấy nó nhàm chán so với không khí sôi động hàng ngày. Các fan K-pop chắc sẽ gật đầu lia lịa đồng ý với quan điểm là chẳng qua mọi người, nhất là ông bà bố mẹ nghe chưa đúng và chưa quen với K-pop nên không thấy nó hay thôi. Mình thấy thế cũng phải, bố mẹ quen nghe nhạc đỏ rồi, quá quen rồi, chả thiết mấy cái mới nữa, trừ khi nhà nào bị con nã pháo vào tai nhiều quá dần cũng thành quen rồi thích.
Hôm vừa rồi có học viên nói là “Nhờ học ở InFocus mà yêu nhạc Country”… hic hic, làm mình cảm động suýt rơi nước mắt, mình hay bị “suýt rơi nước mắt” khi nhìn thấy mọi người nói tốt về InFocus, hic hic, như là “InFocus có nhiều hoạt động hay quá”, “Do you accept admission from Nigeria?” (Một anh người Nigeria muốn bay qua học ở InFocus, hờ hờ) hay “Bạn em bảo InFocus là trung tâm tiếng Anh tốt nhất Hà Nội!”. Hic… nước mắt rơi lã chã, thật là cảm động quá :-S
Để kết thúc, tặng mọi người 1 trong hai bài country đầu tiên mình nghe.